Ảo mộng đô la

 

Ngày hôm nay phải là của cô và Khánh, cô mới là nhân vật
chính, phải là người được mặc váy cưới, đeo găng trắng tươi tắn bên anh đón đợi
những lời chúc phúc của bạn bè, những lời thì thầm ghen tị của cái đám thị dân
rỗi việc hay hóng hớt. Cô đã sai ư? Lẽ nào yêu anh hết mình, hi sinh hết mình
và phục tùng hết mình, chỉ vì mong muốn hai đứa có một cuộc sống đàng hoàng, đủ
đầy hơn lại là có lỗi? Ý nghĩ biện bạch vừa lóe lên đã trôi tuột, trở nên nhạt
toẹt và vô nghĩa giữa những ánh mắt soi mói của người dân phố huyện. Cô cũng
từng lên xe hoa, mặc áo cô dâu và cũng có đêm tân hôn rồi đấy chứ nhưng… Gã
hôn phu hờ thì như con sói, mắt long sòng sọc lao vào chực ăn tươi nuốt sống
còn cô lạnh tanh, vô cảm hoàn tất những công đoạn cuối cùng trong cái kế hoạch
điên rồ…

Ngày trước tụi bạn
vẫn gọi cô là đứa con gái có bản lĩnh, không rõ chỉ là những lời giễu cợt hay
thật lòng, mà cũng đúng thôi, ở cái đất quan hệ với nhau chỉ độc tiền là tiền
này nếu không có chút mạnh mẽ, tinh ranh thì khó sống: Đứa nào may mắn lấy được
chồng Sài Gòn có nhà mặt phố kinh doanh buôn bán phất lên nhanh chóng, mấy đứa
có tiền gửi từ Mỹ về cũng bày đặt chảnh chọe. Mới hôm qua còn là con cave hết
đát giờ vênh mặt coi trời bằng vung. Nhiều đứa được đi Mỹ theo diện bảo lãnh
gửi thư về ngoài những câu tiếng Việt còn chua thêm vài từ tiếng Anh cho ra
dáng hải ngoại nhưng văn phạm sai bét và không biết từ bao giờ những mĩ từ mà
chúng nó ra sức tung hê về một miền đất hứa bên kia đại dương lại có mãnh lực
cuốn hút ghê gớm. Hân ước ao một ngày nào đó sẽ cùng anh sánh bước bên bờ biển
miền Tây nước Mỹ mà lâu nay chỉ được xem trong phim ảnh, ý nghĩ ấy cứ thường
trực rồi lớn dần lên thành một khao khát man dại.

Xem thêm:  Người dân thành kính bên ngoài nhà tang lễ

Khốn nạn thay, cái ông bố trăng hoa khi còn đương chức được
bao nhiêu tiền vàng đem nuôi bồ nhí, khi quân Giải phóng tiến vào Xuân Lộc sợ
quá bỏ chạy không biết sống chết thế nào để lại cho mẹ cô một đàn con nheo nhóc
lại mang tiếng với đời…

Nhưng có cầu ắt có cung, không diện này thì diện khác, thiên
đường lắm lối đâu chỉ có một. Hân còn nhớ như in buổi đầu gặp gã, cũng một buổi
trưa hè oi giữa thành phố miền nhiệt đới
lạ hoắc gã cô đơn và đáng thương hại, gã kể cho cô nghe về gia đình ở “bển” với
khát vọng cô con dâu thuần chất Việt, thực lòng tất cả chỉ lọt vào tai lõm bõm,
cô muốn cắt phăng nhưng bất chợt cái ý nghĩ độc ác lóe lên thôi thúc, một cuộc
hôn nhân giả dối cốt yếu là cầm được cái vé xuất cảnh chỉ cần sang đến nơi thì
a lê hấp, bên ấy ly hôn là chuyện thường ngày ở huyện, sau đó sẽ đưa anh sang,
thiên đường ấy chỉ cô và Khánh mới đáng sống.

Những lời nói của Hồng, con nhỏ bạn thân gầy gò cam phận như
bà cụ non giờ bỗng hiện lên xoắn xiết “tỉnh lại đi mày ơi! Ảo mộng không thành
sẽ thành cơn ác mộng đấy rồi khi hiểu chuyện Khánh có tha thứ cho mày không?
Cuối cùng chỉ mày là người chịu khổ”…

Xem thêm:  Yêu anh tôi mất hết bạn bè

Rồi gã chồng hờ cũng nhận ra thâm ý, gã vồn vã lao đi như ma
đuổi cùng mớ nữ trang ngày cưới với lý do sang làm thủ tục.

Hân bất giác nhìn xuống phía dưới vồng ngực, hình như có cái
gì đó đang cựa quậy. Ngoài kia gió biển vẫn thông thốc cuốn theo cả giấc mơ đổi
đời.

Đình Dũng

Xem thêm :nhiệt đới, mỹ, đô la, hết mình, váy cưới, nhân vật, Anh, bố, sài gòn, giải phóng, nữ trang, Ảo mộng đô la,

Leave a Reply