Em phải làm gì khi cả bầu trời của em sụp đổ, không phải anh đã nói sẽ ở bên em và mãi yêu em sao. Tất cả là dối trá để che lấp đi cái dục vọng phải không anh.

Dieplanglang

Nếu em 18 và em là cô gái không còn trinh

Cô gái ở tuổi 18 với những mộng mơ với suy nghĩ “Yêu là cho đi tất cả”, chỉ cần giữ lại một ít cũng là quá nhiều. Em cho đi sức trẻ, tình yêu, nước mắt và cả cái “đáng giá ngàn vàng” cho người em trìu mến gọi là “người yêu”. Bởi trong lòng cô gái 18 tình yêu là tất cả, cho đi hết mới được gọi là tình yêu, mới chứng minh được tình yêu của mình.

Em phải làm gì khi anh ra đi, sợ hãi, em rất sợ hãi, em chỉ là cô gái 18. Dù em trong lành nhưng em cũng có nước mắt, dù em cháy bỏng nhưng em cũng rất nhỏ bé và dù em mãnh liệt nhưng em cũng rất yếu đuối. Em cần anh. Em phải làm gì khi cả bầu trời của em sụp đổ, không phải anh đã nói sẽ ở bên em và mãi yêu em sao. Tất cả là dối trá để che lấp đi cái dục vọng phải không anh. Tại sao anh nỡ bóp chết giấc mơ của em về ngôi nhà hạnh phúc bên anh.

Nếu em 22 và em là cô gái không còn trinh

22 tuổi, em biết thế nào gọi là dối trá, dục vọng và tình yêu.

Em đã biết tình yêu luôn đi kèm với dục vọng và những lời đàn ông nói luôn đi kèm sự dối trá. Em đã biết một cô gái sẽ đau khổ như thế nào sau khi trao đi tất cả mà anh lại ruồng bỏ ra đi. Và em đã biết một cô gái cũng sẽ mạnh mẽ đứng lên như thế nào sau mọi chuyện.

Vì em đã 22. Em không còn là con nai vàng ngơ ngác, ôm mộng về tình yêu màu hồng. Em đã biết bên cạnh màu hồng còn có màu đen của dối trá”, màu vàng của phản bội, màu đỏ của máu, và màu trắng của nước mắt.

Nhưng vì sao đã biết tất cả em lại vẫn cho đi khi yêu anh? Bởi em là con gái. Sâu thẳm của trái tim nơi mà sự thật, sự dối trá không chạm tới được có tia sáng hi vọng. Em cho đi vì em hy vọng.

1-2014-1410953098.jpg

Hy vọng anh sẽ không như những người đàn ông khác, sẽ trân trọng những gì em cho anh.

Hy vọng anh biết em yêu anh tới nhường nào thì em mới quyết định cho đi, dù em biết cho đi chưa chắc chắn nhận lại.

Hy vọng trên cầu vồng ngoài màu đen giả dối còn có màu tím thủy chung.

Hy vọng ở đâu đó ngoài kia vẫn có một người đàn ông tốt, vẫn còn cái gọi là “tình yêu chân thật”

Và em hy vọng cô gái may mắn đó là em.

Nhưng em không may mắn và anh cũng không phải người đàn ông tuyệt vời đó nên em đã trở thành cô gái không còn trinh ở tuổi 22.

Em đau đớn khi nhận ra trái tim mình không nên có ngăn “hy vọng”. Đau đớn khi lầm tin anh. Em khóc hết nước mắt cho cuộc sống đầy tàn nhẫn này, khóc cho cái gọi là tình yêu, khóc cho em – cô gái ngu ngốc.

Cô gái 22 khác cô gái 18. Sau câu trả lời mà cuộc sống đã cho em biết về tình yêu mà học phí là “ngàn vàng”, em mạnh mẽ hơn chứ không sợ hãi. Bởi em biết chịu trách nhiệm về những thứ mình đã làm, yêu anh đã là một thử thách và cho đi đã là một nguy hiểm. Nhưng em chấp chận cho đi tức là em đã chuẩn bị tinh thần đến ngày anh biến mất. Chỉ là hơi đau đớn và hụt hẫng một chút thôi. Dù không có anh em vẫn sống tốt. Nếu người đến sau anh không chấp nhận. Không sao, em vẫn ổn. Em sẽ bước tiếp một mình. Em không còn là cô gái 18 ủy mị và dựa dẫm, chỉ biết sợ hãi và khóc lóc khi anh rời đi.

Nếu em 28 và em là cô gái không còn trinh

Tất cả những gì em có thể nói là “ràng buộc”. Con gái 28 khác con gái khi 18 hay 22 tuổi.

Em đã có một chỗ đứng vững vàng trong xã hội. Em đã gặp nhiều người trong suốt 28 năm và cũng hiểu rõ hơn về đàn ông. Em không ngây thơ như cô gái 18 cũng không hy vọng như cô gái 22, em quyết đoán hơn, lý trí hơn.

Em yêu anh, em sẽ yêu anh bằng trái tim nồng cháy của tuổi 18, dè chừng của tuổi 22 và lý trí của tuổi 28. Khi em trao anh tất cả, những gì em muốn đó là “sự ràng buộc” và một gia đình với anh. Em không ôm mộng một tình yêu chân thật. Em muốn có một mái ấm, một nơi bình yên dựa vào mãi mãi chứ không phải là cái bình yên trong giây lát.

Khi em trao anh tất cả, em muốn anh là của em.

Nhưng nếu anh không chấp nhận và rời xa em. Em sẽ không khóc, không đau khổ hay dằn vặt mà sẽ chấp nhận. Vì em là cô gái 28 tuổi, đầy lý trí và bản lĩnh.