Trời Miền Trung mưa giăng, gió giật/Nước dâng cao núi lở đất rung/Thương người chiến sĩ anh hùng/Hy sinh để lại tột cùng nỗi đau…

Đất Thừa Thiên một màu trắng xóa

Rào Trăng 3 đất lở núi nghiêng

Các anh về cõi linh thiêng

Quê hương đất nước, niềm riêng đau buồn

Nhớ khi xưa chiến trường ác liệt

Đổ máu đào cho núi non xanh

Ngày nay cuộc sống thanh bình

Vẫn còn oan nghiệt hy sinh giữa đời

Miền Hướng Hóa trắng trời nước lũ

Hai hai người giấc ngủ đang ngon

Bỗng dưng đất lở dập dồn

Vùi sâu tất cả chẳng còn một ai

Thuở chiến tranh đây miền đất lửa

Máu anh hùng nhuộm đỏ dòng sông

Hòa bình lại gặp bão giông

Chiến binh ra trận đi không trở về

Sống và thác chỉ vài gang tấc

Tấm gương trong vùi dưới đất nâu

Thương đau chồng chất thương đau

Mùa thu lá rụng một màu biếc xanh

Miền Trung ơi đất lành hóa dữ

Ba lăm người chiến sĩ hy sinh

Thừa Thiên, Quảng Trị, Quảng Bình

Chìm trong nước lũ quê mình khổ đau

Anh nằm đâu có nghe tiếng gọi

Của nhân dân, đồng đội, người thân

Bốn phương xin lạy ngàn lần

Hồn về quê mẹ muôn phần yêu thương.

Nguyễn Trung Hợi

Xem thêm:  Vườn cúc Sa Đéc rợp sắc vàng những ngày cuối năm

Leave a Reply