Trần Hùng (ảnh dưới) có lẽ là một trong những nhà thơ gắn với thiên nhiên nhất trong thơ hiện đại. Một thiên nhiên quen thuộc và kỳ thú của đất nước nhưng là thiên nhiên theo cảm nhận của riêng anh, luôn gắn với suy tư, với kỷ niệm, với những liên tưởng vô thức, với những triết lý ẩn sâu trong thi ảnh tự nhiên.

Thơ Trần Hùng có cách dùng từ ngữ thật bất ngờ, rất đa nghĩa, chỉ có thể cảm mà không thể hiểu thật cụ thể, chỉ thấy hay mà không biết hay thế nào. Cách viết của anh thật phóng túng, tự do, không theo bất cứ một khuôn phép hay luật lệ nào, có thể vần hay không vần mà đầy nhạc điệu, nhịp điệu, tiếng Việt trong thơ anh thật phong phú, trong sáng, biến ảo. VHVN xin trân trong giới thiệu một chùm thơ của nhà thơ đang vui sống ở tinh biên giới Cao Bằng, một vùng non nước tuyệt đẹp của tổ quốc, nơi hằng ngày anh có thể ngắm cỏ cây sông núi nguyên sơ, đến với những kỳ quan thác Bản Giốc, sông Nho Quế, núi Mắt Thần, chơi đàn piano các bản nhạc bất hủ của nhạc sĩ thiên tài thế giới và làm thơ, một thứ thơ thăm thẳm tâm hồm Việt, tiếng Việt.…

(Nguyễn Thế Khoa giới thiệu)

NHƯ LÀ ĐỒNG DAO

Này cá trắng thắp nắng trên sông Này kiến trắng miên man thềm đông Này chữ trắng mê man bao mùa người Chắp cánh như nào núi bay lên cao Sáng lên như nào đèn đáy sông sâu Cất lên như nào lời nâu trong đá À cá trắng rêu rong nước trong À kiến trắng cây hoang rêu phong À chữ trắng gieo hoang đồng trăng Lấm tấm ai mơ gài khuy áo

Xem thêm:  Huyện nào có nhiều thị trấn nhất Việt Nam?

LAY

Mùa xa rồiÁo lá buông xa rồiCòn lại những dấu kim trên cànhLặng soi hồ đêmNgười thêu mùa vân tayCũng xa đi rồiNhói lên ngôi sao chiềuCất lên như tiếng nàng Sol VeigDù trôi qua dù trôi qua…Cửa mở ra một người Cửa đón vào một người Cửa khép lại một người Chạm vào lá đã rơiChạm vào cuống đã buôngQuỳ trước mẹ thật lâu người không nói gìQuỳ trước ngón hồng gót hồng quay đi….Tôi như chùm rêu Miên man trong đêmNhư làn sương Mong manh đỉnh vựcBiết rồi sẽ tan điMà đêm đêm vẫn gục vào giấy trắngThế giới sẽ ra saoMặt người ngước lên caoÁnh sáng đổ về Vô vọng đổ vềTàn tích đổ vềCâu hỏi hình như cho hoa lauHoa lau bận lao xao từ đèo tới đèoNgười như cá thoáng đã vào lòng biểnMuốn thì thầm góc khuất nơi rất xaMuốn tìm về bé thơ lay sáng taXin cuộc đời yêu thương saoÔi nói thế mà sao buồn thếCài lá vàng lên mặt Hôn lên bức tường này song cửa lạnh nàyMiết một đường lam vào u tối nàyMực ứa vào giấy trắng.

SƯƠNG NỮ CA

Trăng sẽ ra sao khi lá non chưa chạm vàoNày phiếu trắng bầu vào đêm trắngSương nữ khóc ai trên đường khuya Cây viết thầm hồ nước bóng chữ ngã xuốngMây này tầm gửi núi nàyNgàn năm bay bayThu tàn sân hận rồiNgàn ngàn ngón lá tưới ánh sáng về đông rồiVết thương lên lá non rồiMà trăng vẫn bầu đêm vắng.

RÃ QUỲNH

Mộng dâng tràn đêm cũMười ngón đêm rưng rức hương quỳnhĐêm nảy mầmThật sâu thật im thật trongQuỳnh sương từng cánh buôngNở đàn đàn hạc trắngThon mềm vào thinh khôngVẫn em mà xa xămVẫn một mình mà anh không thể nhớ về đêm cô đơn Một sợi tóc rơi xuống hồ lặng lẽThật nhẹ nhàng mà không thể cầm lênKia lâu đài rạ rơm vàng ươm mây khóiEm sẽ về sau cơn mưa phải không.

Xem thêm:  'Hack não' với các thử thách tưởng không khó mà khó không tưởng

GỌI XANH Anh ơi Lá đắng em còn một cây Lá đêm em còn một bầy Lối trăng em còn một đời Một đời ta đi không mùa Một mùa lên cao chơi vơi Một mùa diều non liu diu Một mùa tùng rinh thuyền son trâu vàng Một mùa đồng trinh lùm tre lân tinh Tay nắm tay buông miên man lời đêm Tiếng khóc kim cương em tôi cầu hôn Phím lẫy tinh khôi phím giàn giụa sóng Sóng cất lên đi bài ca không bờ Ta cất lên ta bài ca không mùa Ướm lên tim anh một xanh dù lá đắng Rớm lên môi anh một trăng rồi xa anh.

KHÔNG ĐỀ

Tiếng mơ rất khẽTừ mấy mươi nămThì ra bức tranh cúc hoaCựa mình trong ống sáo cố hương tôiChâu thổ một ánh saoLịm xuống rong rêuNgực sâu giọng vút caoCột hơi triều đại nàoNghe xoe xoe ong đen khơi sáo trong khóm treNghe mê mê mật vàng trong ống treCời lên bếp thuU UÀ U…tranh nhớ vách cũ.

CÂY THU

Cao cao lân tinh thân cauNâu nâu rơm phơi trăng thâuCây thu Không lá không hoaVươn lên âm uHát rằngSen tàn không cần sương Ngón ngón khô soiRưng rức tànHơi thở như vệt thuyền xa miên mankhông mái chèoTàn đitan điHai tay dâng sợi tóc lên đài thuRồi thả về hồ đêm gương thuNhẫn thu cốm xanhNốt ngân trên vỏ cây giàkhông lá không hoaCây thuNằm đáy sông thuMở to nhìn về bầu trời tiếng khóc đâu đó cao như tiếng sếu.

Nguyễn Thế Khoa

Leave a Reply